Đó là một buổi sáng ảm đạm và lạnh lẽo. Sau khi đưa con tới trường, tôi dừng lại ở một nhà hàng bán đồ ăn nhanh. Cầm một tờ báo, tôi ngồi xuống một góc và ăn sáng. Không có ai trong nhà hàng, chỉ có vài cái bàn nơi có mấy cái cốc, đĩa bằng giấy và những mẩu khoai tây rán người ta chưa dọn đi kịp.
Nghe tiếng vợ gọi: “Anh còn dán mắt vào đấy đến bao giờ? Tới đây cho con gái yêu ăn giúp em được chứ?”, tôi bỏ tờ báo xuống, vội vàng chạy ra với cảnh tượng trước mắt: Sindu đang sợ sệt, mắt nhòe nhoẹt nước, trước mặt là bát cháo vẫn đầy.
Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó. Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.
Ngày xửa ngày xưa, bên Ai cập có một vị hiền triết tên là Zun-Nun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông: "Thưa ngài, tôi không biết tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc theo một cách giống nhau và luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng lẽ không cần chưng diện một chút, không phải để khoe khoang, nhưng còn vì mục đích khác nữa chứ, thưa ngài ?"
Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.
Yêu thương một ai đó không dễ để thốt lên thành lời, nhưng bạn biết không? Lời yêu thương có sức mạnh thật kỳ diệu...