Không ít chàng trai, cô gái phân vân tự hỏi: "Chẳng biết mình đã yêu chưa nhỉ?". Có một cách giúp bạn xác định tình cảm của mình giống như thuốc thử màu có thể nhận biết ngay, đó là bạn có thấy nhớ người đó không?
Tôi và anh yêu nhau hơn một năm và chuẩn bị làm đám cưới. Tôi đã tưởng rằng mình đã có được một hạnh phúc hoàn hảo. Nhưng nếu không vì cái ngày ấy thì giờ đây tôi đã không rơi vào hoàn cảnh bế tắc như vậy.
Tớ là Fiêu, công dân thế hệ 9x, lạc quan, sôi nổi, đẹp trai, nam tính. Tớ luôn tin tưởng vào bản thân và cố gắng hết mình. Nhưng tớ vẫn mang một nỗi đau đáu trong lòng là “bị chê lùn". Tớ muốn… cao cơ.
Hiện giờ tôi rối bời và tủi nhục với tình yêu của mình. Tôi xin kể câu chuyện tình yêu của tôi cho các bạn đọc để xem tôi phải làm như thế nào đây.
Mà thực tế là thế, khi có quá nhiều người đàn ông đeo bám, ngưỡng mộ tôi, tôi luôn nghĩ rằng mình là người phụ nữ hoàn hảo…
Anh lấy lí do đã muộn và bảo tôi vào nhà nghỉ sáng về sớm. Tôi dại dột tin ngay lời anh. Chuyện gì đến đã phải đến... Tôi trao tất cả sự trong trắng, tình yêu đầu nồng cháy cho anh vào đêm Noel.
Cha mẹ ly dị, em theo mẹ, rời Phú Yên vào Long Khánh (Đồng Nai). Mẹ lập gia đình mới, em lại cùng mẹ trở ra Phan Rang (Ninh Thuận). Dượng làm ăn xa, cả nhà lại chuyển vô Phan Thiết cùng dượng. Mãi đến bây giờ mới yên ổn ở TPHCM.
Cuộc hôn nhân của anh Huấn là do tự nguyện, không bị ai cưỡng ép, nhưng càng ngày, anh càng thấy vợ mình sống quá lạnh lùng.
Mẹ tôi là "siêu nhân". Vâng, chính xác là như thế. Trong mắt những người khác, mẹ tôi là một người phụ nữ hết sức bình thường, nhưng trong tôi, mẹ quả là người thật phi thường.