Quyết giành giật giải quán quân
Lấy tiền đưa vợ, cuối tuần đỡ lo

Lội sông, anh đón nàng về
Đàn anh bì bõm, cầu tre mặc cầu

Em là yêu nhất cái sào
Thấy em không tránh, (nó) hạ độ cao tức thì

Mặc váy cấm nhảy kiểu… ni
Đề phòng thiên hạ mắt thì lồi ra




Cứ làm chăm chỉ việc nhà
Tha hồ có cớ để mà đi chơi

Lửa tàn, thôi thế là thôi
Cũng kịp để lại cho đời… đàn con

Bạch Tuyết mà chén quả này
Hoàng tử có đến cũng lăn quay vì cười: “Sao nàng… ngố thế?”

Mải mua mải sắm, bất ngờ
Bị nó… úp sọt đến giờ vẫn cay

Chỗ này lồi lõm gớm thay
Cẩn thận kẻo lại hôn ngay mặt đường

Có vẻ hơi bất bình thường
Chuột ru mèo ngủ tìm đường kiếm ăn

Ai bảo tớ vẽ lăng nhăng
Tài năng tớ chẳng nhì nhằng thế đâu

Người đi lòng sẽ quặn đau
Từ sáng đến tối cho nhau món gì
Ở lại thêm tí tị ti
Tớ làm một bữa, người “đi” cũng đành

Em đừng chê số anh “ruồi”
Giàu sang phú quý anh thời nhất… mâm

Trận nay quan trọng cho nên
Ai mất trật tự mời lên… khán đài

Vâng theo lời mẹ không sai
Khổ nỗi khôn lỏi con trai nhà mình

Chợt nghe nàng hét thất thanh
Rụng rời đến cả tay anh cầm… cò



Anh kia dũng sĩ nhảy dù
Mắc vào cọc thép, định hù ma ai?

Bếp trưởng lại phải động tay
Vì nhân viên dọa đem “ngài” vào om