Tôi đã từng nghĩ mình có một gia đình cực kỳ hạnh phúc. Nhà có 4 người đi đâu cũng có nhau. Bố mẹ tôi yêu thương nhau lắm (tôi nghĩ vậy), khi thấy bạn bè mình lắm đứa bố mẹ ly dị hay bố lăng nhăng bồ bịch tôi lại chạnh lòng thương chúng nó và cảm thấy mình thật là may mắn, nhưng gần đây tôi mới biết hạnh phúc mà tôi có chỉ là tòa lâu đài bằng cát, nó có thể sụp đổ trước bất kỳ một con sóng nào - dù là rất nhỏ.
Mẹ tôi chỉ có mình tôi. Nhưng khi tôi lên 8, bố bế về nhà một em trai nhỏ xíu, đỏ hỏn sau một tuần đi công tác xa. Bố nói, trên đường đi, bắt gặp đứa bé bị bỏ rơi bên vìa con đường nhỏ về thành phố Vinh. Điều này, các cô chú đi cùng đều có thể làm chứng cho bố. Em bé cũng chẳng có nét gì giống bố nên cả nhà tôi không ai hoài nghi. Mọi người ai cũng bảo đứa nhỏ tội nghiệp, bé xíu thế này đã bị bỏ rơi. Ai cũng bảo bố đem về nuôi, vì mọi người đều đã có hai con, chỉ bố tôi là có một. Bố bế về hỏi ý kiến mẹ và tôi. Mẹ là người phụ nữ giàu lòng thương người, thủ tục nhận con nuôi nhanh chóng được hoàn thành. Trong giấy khai sinh, em bé có bố mẹ là bố mẹ của tôi.
Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua nếu không có một ngày tôi tình cờ nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của bố. Hôm ấy, tôi đi chơi nhưng rồi lại quay về vì trời nắng, cầm điện thoại lên để buôn cho đứa bạn không hề để ý rằng máy đang bận. Bố tôi mải nói thậm chí không biết rằng tôi vừa nhấc ống nghe thông. Bố nói chuyện với một người phụ nữ, nói rằng em Tun vẫn khỏe, vẫn ổn, có dịp sẽ “đưa con về thăm em” và “anh vẫn rất nhớ em”…. Tôi quay cuồng đánh rơi ống nghe. Lần này bố tôi biết, ông tắt máy và lao ngay sang phòng tôi. Ông thú nhận Tun là con đẻ của mình, cầu xin tôi đừng nói với mẹ. Tôi lặng thinh, không còn sức lực nói bất cứ điều gì.
Tôi ngã bệnh suốt 1 tuần trời, đến hôm nay mới nhúc nhích được, còn chưa biết phải cư xử thế nào với sự thật kinh hoàng đó. Tôi biết phải làm sao với lâu đài cát hạnh phúc của mình?


mat thời gian đọc chuyen quá ddon97 giản
Hãy nói truyện thẳng thắn với bố ! Hãy nghe lí do và nếu có thể chấp nhận được thì bạn hãy tha thứ !