Tâm sự của một ” bóng hồng ngậm thuốc” ….. !

VN:F [1.9.3_1094]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Tôi chỉ ao ước có một người, châm một điếu thuốc trong gió, đặt vào môi tôi. Hàng đêm, ngắm nhìn tôi già đi…
 
Từ hơn một năm nay, khi tôi tốt nghiệp cấp 3, học Đại học và thường café một mình ở cái quán gần trường, tôi bắt đầu hút thuốc, để rồi nhận thấy hai chữ "thiếu ngoan" trong ánh mắt nhiều người dành cho mình. Ấy là những lúc tôi ngồi đó, hoặc một mình hoặc cùng với một vài người bạn thực sự của mình, bên tách cà phê tôi đốt một điếu thuốc và gắn lên môi làn khói trắng muốt.
Thật buồn cười, khi giữa cái thế kỷ này rồi mà vẫn có thật nhiều người mắt chữ O mồm chữ A hướng về một cô gái trẻ phì phèo điếu thuốc lá. Họ ngạc nhiên, họ bắt đầu suy nghĩ… cô ta có chuyện buồn, cô ta là một kẻ chơi bời… vân vân và vân vân… hay cô ta thật hiện đại, cô ta thật sành điệu… cô ta trông thật đơn độc, bất cần đời nhưng cũng đầy suy tư? Thật buồn cười… Tôi mặc xác họ. Vâng, tôi thiếu ngoan đấy, có sao không ạ? Còn tôi, tôi thấy tôi thật đẹp, một cô nàng đầy chất… bụi, mặt mũi trẻ măng, mái tóc dài đen mượt… phì phèo thuốc lá.

Vâng, tôi thiếu ngoan đấy, có sao không ạ? (Ảnh minh họa)

Tất cả những người trẻ sớm phải va chạm với bề mặt thô nhám của cuộc sống đều như vậy. Không có gì khoả lấp được nỗi cô đơn trống trải trong lòng chúng tôi, bởi vì chưa kịp thấy vị ngọt của sự sống cũng như chưa kịp đem đến vị ngọt cho cuộc sống thì đã phải học cách chấp nhận vị đắng. Và cho dù những chuỗi ngày còn lại của cuộc đời có ngọt ngào nhường nào, chúng tôi không bao giờ thôi chạnh lòng đau xót khi nhớ đến vị đắng đó. Chúng tôi thấy mình cô độc vì không ai có thể giúp chúng tôi xoá bỏ những ký ức không đẹp. Không một ai làm được. Và chúng tôi cô độc. Có thấy vui nổi không khi bố mẹ li dị, khi bà mẹ kế đó lạnh lùng đánh đập tơi tả ngày bé, để cả tuổi thơ bị san bằng bởi vẻ thô nhám xù xì. Lúc đó mới thấy thuốc lá ngon lắm, thơm lắm.

Khi tôi cảm nhận những ánh mắt soi mói của người đời xuất hiện vào lúc họ thấy một cô gái trông rất học thức và ngoan ngoãn lại lôi ra túi lấy ra bao thuốc và bật lửa, tôi thấy sự cô độc cười thật tươi. Người đời trong quán café nhìn tôi bởi vì họ muốn soi vào những nguyên do khiến cho tôi "làm hỏng hình ảnh cô gái Việt Nam" bằng một điếu thuốc trên môi, chứ họ không hề quan tâm đến việc một điếu thuốc có gì hấp dẫn khiến cho tôi muốn lôi nó ra thưởng thức.

Một cô gái sống một mình mà trong nhà có mùi khói thuốc lá và trong sọt rác có những mẩu đầu lọc. Hờ… quả là thiếu ngoan…


Theo Thugian


Thư mực: Tâm sự, Tình yêu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>