…Thấy tôi chăm chú quan sát gã phục vụ đến bên vừa bật lửa cho tôi châm thuốc vừa nói: “Làm gì mà “đại ca” ngắm lâu thế, hàng 8X “ lởm” rồi. Nếu thích, tí em tìm hàng 9X cho, ngon như ăn gà non luôn…”.
8X… đã về "hưu"
Bước chân vào quán bar M phố Mã Mây, khi tiếng nhạc bắt đầu động “cỡn” (thời gian phê nhất trong đêm) không gian đặc lại, ánh sáng mờ ảo, loé như chớp giật mưa giông. Nhạc giật cục, dậm dật tục tĩu, âm thanh chát chúa như khoan vào tai chẳng đâu vào đâu mà vẫn khiến đám trẻ phát rồ, phát dại như lên… “đồng”. Họ hò hét, uốn éo vô độ.
Đã quá nửa đêm, bàn hầu như không còn một chỗ trống, lố nhố đủ kiểu đầu, đủ các tư thế đứng, ngồi, nhảy la liệt, hỗn độn.
Phía trước mặt chúng tôi, tại một vị trí đẹp trên mặt bàn là vô số vỏ chia rượu mạnh Hennessy X.O và một đĩa hoa quả. Bên cạnh đó, là đám mặt mũi non choẹt, búng ra sữa đang khản cổ hò hét kích động trước pha uốn éo của cô gái nhảy mồi.
Bàn bên cạnh, một cô gái ăn mặc “mát mẻ” đang ngồi một mình gật gù theo điệu nhạc trước mặt một ly nước hoa quả đã vơi đi phân nửa.
Thấy tôi chăm chú quan sát gã phục vụ đến bên vừa bật lửa cho tôi châm thuốc vừa nói: “Làm gì mà “đại ca” ngắm lâu thế, hàng 8X “ lởm” rồi. Nếu thích, tí em tìm hàng 9X cho, ngon như ăn gà non luôn.”
Đưa mắt nhìn ra xung quanh, trong cái ồn ào đinh tai nhức óc ấy, vẫn thấy khá nhiều cô gái gương mặt ủ rũ đang ngồi vùi mình bên những ly nước hoa quả. Những khuôn mặt mệt mỏi ấy được che đậy sau lớp phấn son cầu kỳ một cách thái quá.
Theo gã nhân viên phục vụ, thì hầu hết đó là “hàng 8X” những cô gái này đã thuộc diện “về hưu” so với quá nhiều các em trẻ đẹp nơi đây.
Các cô gái này đến đây chỉ làm gái nhảy mồi, cùng lắm thì được đám dân chơi ít tiền rủ đi “quậy”.
Thời gian gần đây do đám choai choai mới lớn tìm tới vũ trường, quán bar đông quá, khiến lứa tuổi 8x xuống cấp một cách đột ngột và trở thành hàng quá "đát".
Gã còn nháy mắt bảo tôi: Bây giờ ở vũ trường họ không còn có giá như trước nữa, nên họ phải đánh đường tìm đến quán bar để tìm khách.
Nếu như trước đây, các các chàng trai muốn đưa được các cô đi chơi cùng phải xếp hàng dài thì nay đã khác, hễ có ai rủ là cô đi ngay không cần biết họ là những đối tượng như thế nào. Đại ca thích em "điều" cho."
Nổi loạn 9X
Suốt mấy đêm "đi dạo" các vũ trường, quán bar trong cái giá lạnh của cơn gió đông bắc tràn về. Đường phố im lặng và bình yên. Vào những khoảng thời gian như thế mọi người bình thường đã chìm sâu vào giấc ngủ, vậy mà rất nhiều nơi tôi đến, những màn biểu diễn bốc lửa của đám “cậu ấm cô chiêu” mà thiên hạ quen gọi là “tuổi teen” vẫn cứ rầm rầm.
Để nhận biết dấu hiệu của tuổi teen ở quán bar, vũ trường so với các dân anh chị khác là trang phục.
Họ không khoác trên mình những bộ quần áo quá diêm dúa, hở hang theo kiểu “áo hững hờ, quần chờ nửa phút”, các dân chơi này đều “sính” quần áo hàng hiệu theo gu kiểu Hip-hop, Bô- hê- miêng… Điểm mà dân chơi chú ý và "ngả mũ kính nể" là đội ngũ này quậy bốc lửa, quậy có tầm.
Đó là sự la hét, hú theo tiếng nhạc và tiêu tiền một cách cực sành điệu theo kiểu “có học” hơn hẳn lớn “anh chị” thuộc về “thủa trước”.
12 giờ đêm. Tôi theo đám choai choai về một quán bar, nơi theo họ, có rất nhiều em đang là học sinh “xinh vãi linh hồn ”. Vừa ngồi xuống, chai rượu Johnnie Walker đã rót cạn. Uống xong cũng là lúc mấy cậu đầu chải gôm theo kiểu chôm chôm đã “hạt điều” mấy em mặt mũi non choẹt đến… quậy.
Ngồi một hồi tới “độ phê” và dường như không chịu đựng được nữa, các ả bước ra sàn uốn éo lắc lư theo tiếng nhạc. Nhìn các lắc ngực, vặn hông…không ai có thể tin là các nàng còn đang trong độ tuổi cắp sách đến trường. Trong khi các nàng “phê”, đám đông ở dưới hò hét, bình phẩm chê bai với đủ những ngôn từ tục tĩu ở đường phố, chợ búa.
Đám người tụ lại mỗi lúc một đông, vòng trong vòng ngoài ở giữa trung tâm của quán. Được đám đông cổ vũ, cộng với sự hưng phấn của những ly rượu mạnh, các nàng mỗi lúc một "sôi sùng sục" hơn. Nam nữ vào cuộc. Có nhiều đôi nhảy kiểu gì mà cứ quấn vào nhau như rắn?!
Tiếng nhạc càng về sau càng dội mạnh, khi độ “nóng” đã lên đến… đỉnh điểm, một cô gái cởi phăng chiếc áo ngoài đưa lên đầu quay vòng tròn, mặc cho trên tấm thân gầy nhẳng chỉ còn một dải yếm.
Đám đông toàn những gương mặt non choẹt lại được dịp hò hét: “Cởi hết ra!" "Cởi đi!" "Cởi đi!”
Những ánh mắt từ đám "cổ động viên" như dán cả vào thân thể các cô gái, nơi thể hiện những động tác giật lắc khiêu khích, kích thích hết tầm.
Mỗi khi những cô gái cúi xuống để “khoe hàng”, rồi làm những động tác trườn bò như rắn, sự kín kín hở hở khiến đám đông như phát rồ, họ lại thi nhau hò hét át cả tiếng nhạc.
Điện thoại di động đời mới thi nhau chớp sáng. Đèn trong bar lúc này đã được giảm bớt đến mức tối đa. Mặc cho “người hâm mộ" tha hồ dí sát điện thoại vào các vùng nhạy cảm để ghi lại khoảnh khắc “vàng”, các cô gái vẫn say sưa thể hiện hết mình. Không gian đặc lại đến nghẹt thở!
Suốt mấy đêm sống trong cái thế giới sôi động đầy sự cám dỗ đến ma quái đó, tôi lúc nào cũng cảm tưởng như mình sắp lên đồng. Điều mà tôi băn khoăn nhất là có một số em học sinh cũng lao vào vòng xoáy và ánh đèn mờ ảo ma quái ấy. Càng bất ngờ hơn khi biết có em là học sinh giỏi của một trường trung học có tiếng ở Hà Nội. Và càng bất ngờ hơn khi ở trường, ở nhà em vẫn được cha mẹ, thầy cô nghĩ là một đứa con ngoan, trò giỏi.
Trò chuyện với các cô gái 9X đang muốn nổi loạn mà tôi đã gặp ở quán bar thì có rất nhiều những lí do để các em tìm đến chốn này. Buồn thì đi bar, vui tìm đến bar, bạn bè rủ đi bar, giận dỗi bố mẹ cũng đi bar, đi bar "để bọn nó biết mặt" cũng có…Có 1001 lí do khiến các em đi đến nơi này. Và theo họ là có lý. Có cô còn bảo, buồn không đi bar thì biết đến đâu ở cái đất Hà thành này???
Còn theo một người làm lâu năm ở các sàn nhảy thì, lúc đầu các em đến nhảy rồi sau này có bản lĩnh bằng trời cũng khó thoát khỏi sự cám dỗ của tiền, thuốc lắc, ma tuý. Sớm hay muộn rồi cũng thành “hàng”. Nhảy lịch sự ư hơi bị hiếm đấy!
( Theo VTC – thehe8x )


Medizai